Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 4, 2023

Cũ, nhưng chẳng thể quên.

  Ngày đó, tôi chọn mình thay đổi, vì ngây thơ nghĩ rằng làm vậy sẽ có thể giúp mình trở nên hạnh phúc. Chỉ không ngờ rằng đời đâu như là mơ, lại làm mình ngày càng cách xa hơn với tất cả. Từ bỏ tình cảm, chuyên tâm sự nghiệp, liệu có đúng?  Rồi hơn một năm sau, tôi gặp cậu. Hồi đó áp lực về những người đi trước đã ảnh hưởng rất lớn đến tôi, khiến cuộc sống ngày càng trở nên ngột ngạt. Nhưng cậu thì khác, hết lần này tới lần khác khiến tôi phá bỏ quy tắc cũ mà mình từng nghĩ sẽ giữ được lâu hơn nữa rất nhiều. Một cảm giác, giống như là chữa lành cho tâm hồn dần thêm vào bao vết thương. Vậy mà chuyện này cũng đâu diễn ra được lâu, mỗi người một nơi nhưng chỉ có lòng tôi là không thay đổi. Cậu, một con người tài năng, điều kiện phát triển cũng vô cùng tốt, đâu hề thiếu người "qua đường" kia chứ. Tôi rất sợ, sợ khi mình không còn cậu cạnh bên như lúc ấy, bản thân không thể mở lòng với người khác như cái cách mà cậu đã làm. Giờ thì, tôi cảm giác như linh cảm của mình đã đúng......

Nặng...

 Cuộc đời luôn dạy chúng ta rằng: cứ ngã thật nhiều, ngã thật đau, để trưởng thành hơn so với bản thân của hôm qua... Ngã mãi, thân thể đã tàn phế, tinh thần đã kiệt quệ, tôi luôn tự hỏi việc đó có ý nghĩa gì, trong khi đến việc giúp bản thân khá hơn từng ngày còn chưa làm xong nữa...  Đôi khi tôi tự nghĩ sự tồn tại của bản thân liệu có phải là một thứ đồ bỏ đi của Chúa hay không. Vì dường như tôi cảm nhận được mọi thứ xung quanh, từng cành cây, ngọn cỏ, từng cơn gió, hạt mưa đang phỉ báng tôi từng ngày, đâm từng nhát chí mạng vào tôi với khao khát đưa tôi xuống nơi địa ngục sâu thẳm, nơi chỉ có nỗi đau và cô đơn...

Chúng ta?

Có những người mà mình đã và đang vô cùng trân trọng. Mình biết họ qua nhiều nguồn lắm, từ ngoài hiện thực tới những trang mạng xã hội. Nói sao được nhỉ, mình thường quen lấy những người có đặc điểm gì đó phù hợp với bản thân, hoặc là đủ "tiêu chuẩn" mà mình đặt ra với người mà mình xem là bạn, và vẫn luôn mang một niềm hi vọng nhỏ bé rằng họ sẽ không rời đi.  Nhưng mọi chuyện đâu dễ dàng diễn ra như thế. Một vòng luẩn quẩn bám riết lấy mình: Cô đơn, buồn khổ, ấm áp, hi vọng, rồi lại tuyệt vọng. Bao năm qua có lẽ cũng đã thấu được luân hồi, mà vẫn trông có người làm ngoại lệ. Chờ mãi mỏi mòn...  Đôi lúc, mình cảm thấy bản thân kiên trì đến lạ. Cố gắng níu lấy một mảnh nhỏ kí ức của họ làm của riêng, mà sao toàn bất thành. Họ như là người đem lại cho tôi nguồn sống, nhưng với họ tôi chỉ là một ai đó vô tình lướt qua cuộc đời, họ có thể có nhiều mối quan hệ tốt hơn gấp trăm, gấp vạn lần. Có lẽ chưa lúc nào mà mình lại nhẹ lòng đến vậy - lúc chỉ có một mình lặng lẽ viết nên nhữn...

Liệu có sai khi nghĩ mình cô độc?

Chỉ là, có những khi chúng ta cần được quan tâm nhất, lại là khi chúng ta cảm thấy lẻ loi nhất. Chúng ta sẵn lòng thay đổi bản thân vì nhiều lý do, rằng muốn được chú ý, muốn được công nhận, được hòa nhập lại với một hay nhiều người nào đó. Kết quả cũng khác nhau: Người thành công thì vươn lên như diều gặp gió, kẻ thất bại thì vơ vẩn nay mai. Ai mà chẳng muốn một lần đánh cược vào ván bài mang tên cuộc đời này nhỉ. Đánh đổi cũng nhiều, mà phần thưởng có khi lại hơn lấy gấp bội. Vậy, liệu có một lần chúng ta từng ngẫm về những gì đã qua, bằng một thái độ thực sự nghiêm túc chưa?  ... Bản thân tôi cũng tự nhận thấy mình là một kẻ ngốc, vẫn thường đặt những cảm xúc của mình cao hơn lý trí. Và một điều đáng buồn hơn nữa là tôi chẳng thể buông bỏ hết những gánh nặng trong lòng của quá khứ. Nơi đó chứa biết bao tươi đẹp, hồn nhiên của một thời trẻ con, những câu chuyện mơ mộng mà có lẽ chúng đã vùi dần vào mảng đêm đen của kí ức mất rồi, những thứ còn lại chỉ là buồn đau mà thôi. Chúng b...

Nhẹ...

… Im lặng, kín đáo, nhẹ nhàng, đó là những gì xúc tích nhất khi nói về con người tôi. Tôi cũng chẳng mong mình phải là ông này bà kia, hay phải tạo điểm nhấn trước mắt mọi người, tôi chỉ sống theo cách của riêng tôi. Không gò bó, luật lệ, không căng thẳng, cứng nhắc, một bầu không gian thoải mái, rộng lớn tới mê hoặc. Đêm đã cập bến, khoảng thời gian đem lại cho con người thứ cảm giác muốn được nghỉ ngơi thì tôi vẫn ngồi đây, tôi ngồi với những người bạn vô hình, những người hàng xóm xung quanh tôi… Ngày qua ngày, mọi thứ cứ như vậy, yên bình, thư thái, một bức tranh dễ khiến lòng người xao xuyến, suy tư. Nhưng hoa đẹp đến mấy cũng tàn, rượu nhiều đến mấy cũng hết,… tôi không tìm thấy được sự mới mẻ trong cái bức tranh mà tôi dành toàn bộ sự tôn trọng ấy, trái lại bức tranh đó trở nên nhạt nhòa, đơn sắc… Tôi muốn thứ gì đó mới hơn, một thứ gì đó có thể thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi về mọi thứ. Tôi đã nghe danh nhà văn Nguyễn Tuân – một nhà văn dành cả cuộc đời của mình để đi tìm ...